trời vừa mưa một trận hung hãn, anh nằm ngược đầu xuống đất đọc mấy trang cuối của cuốn sách và chờ đợi những tin nhắn rời rạc. mỗi con người là một phần tách biệt như những cái cây lẻ loi cách nhau hàng ngàn cây số, làm gì cũng không chạm vào nhau được. chắc là vậy. anh cũng điên quá, đòi hỏi gì chứ. thôi trời mưa cũng đủ buồn để làm việc mà anh thấy bình thường còn người đi đường nói là điên. có những ngày anh chỉ thấy chừng đó khung hình và tưởng tượng đủ điều, anh là người thực tế nhưng khi ảo tưởng thì cũng không thua kém ai.

hôm qua anh mới xem About Time, nếu anh quay lại thời gian được thì có bao nhiêu là việc cần phải làm, nhưng anh cũng nghĩ rằng dù có thay đổi thế nào đi nữa thì thằng tương lai cũng rất khó lường. vậy nên anh cũng muốn sống trọn từng giây như cái thông điệp mà phim ném vào mặt những đứa thích mộng mơ mà cũng khó thiệt.

anh đang nghĩ chắc đi một chuyến roadtrip mưa toàn tập chắc sẽ đã lắm.

Khi ra đi, chắc nơi nhớ nhất là bãi giữ xe dưới cây bàng đẹp quên sầu và mấy cô giữ xe hiền lành, thấy mình là hay chọc: Răng đi làm về trễ ghê rứa Tòn ? hèn chi chưa có bồ là phải *cười hả hả*

Dạ đúng rồi, kiểu như con thì có đứa điên mà ưa *cười sủa kiểu Lý Nhã Nhặn*

Mùa lá rụng vì gió và mưa đã bắt đầu rồi.

Thèm ăn kem. Ai mua cho tôi kem đi. Không có thì tự mua ngồi ăn một mình và cười như con chó con vậy

Nhảm quá Tòn ơi

stilljustplainmeli

Mùa mưa đã đến.Trưa về nằm lăn qua lại nghĩ trên trời và dưới đất nên không nhắm mắt được chút nào. Adele mải mê hát Make You Feel My Love vì thằng khốn Tám Chín bắt lặp lại 1 bài duy nhất. Tại vì Adele hát buồn quá và bài này buồn quá, như những gì đang diễn ra lâu nay. Mưa rơi lộp độp trên mái tôn cùng mùi đồ ăn phảng phất làm con mèo cũng rón rén ngẩn ngơ sợ sệt ko dám ăn thêm. Thằng khốn và con mèo đứa nào cũng buồn, nhìn nhau chẳng nói câu chi.

I could make you happy, make your dreams come true.
Nothing that I wouldn’t do.
Go to the ends of the Earth for you,
To make you feel my love

There’s nothing on my mind now. When you have a shitty night in the favourite coffee shop but the owner is gone, the music you wanna hear is out of the room, the rain you wanna get lost in is not falling anymore and the one you wanna talk is out of reach. I can feel good after all because that’s the way it is.

Hôm nay tôi đi làm về định lên núi nằm nhìn mây trôi nhưng kéo tủ bàn ra thấy có vé xem Liên hoan phim Đức nên đổi ý định. Der Geschmack Von Apfelkernen (Vị Hạt Táo) là một bộ phim buồn, nhân vật đi tìm lại quá khứ bí mật để hiểu về hiện tại. Sự thật thì lúc nào cũng buồn. Xem phim xong tôi chạy lòng vòng nhưng đường bụi quá nên về nhà nằm nghe nhạc được tặng và nghĩ mông lung. Chuyện gì cũng mông lung, không rõ ràng và phải chờ đợi. Khoảng cách không biết gọi tên quay đều như quạt trần thời sau giải phóng. Chán đời.

Hôm nay tôi đi làm về định lên núi nằm nhìn mây trôi nhưng kéo tủ bàn ra thấy có vé xem Liên hoan phim Đức nên đổi ý định. Der Geschmack Von Apfelkernen (Vị Hạt Táo) là một bộ phim buồn, nhân vật đi tìm lại quá khứ bí mật để hiểu về hiện tại. Sự thật thì lúc nào cũng buồn. Xem phim xong tôi chạy lòng vòng nhưng đường bụi quá nên về nhà nằm nghe nhạc được tặng và nghĩ mông lung. Chuyện gì cũng mông lung, không rõ ràng và phải chờ đợi. Khoảng cách không biết gọi tên quay đều như quạt trần thời sau giải phóng. Chán đời.